Năm 2015, tôi cùng nhóm bạn sang Thái Lan để dạy tiếng Anh cho các học sinh ở một trường cấp 3 ở một huyện vùng biên giới. Chúng tôi nhanh chóng quen được với một nhóm học sinh thông thạo tiếng anh trong trường, trong đó có ba bạn là gay. Trong những chuyến đi thăm quan địa phương mỗi buổi chiều, các bạn ấy cởi mở tâm sự với chúng tôi về cuộc sống đầy khó khăn, tủi nhục của mình khi thuộc giới tính thứ ba.

Tôi nhớ như in ánh mắt xa xăm, ầng ậng nước của cậu bạn cởi mở nhất nhóm khi kể về việc bị bạn bè trong trường trêu trọc, nhạo báng lúc cậu ấy công khai giới tính của mình. Lần đầu tiên trong đời, cậu ấy thích một bạn cùng lớp rất nhiều và đã lấy hết can đảm để tỏ tình vào ngày Valentine. Nhưng rồi tất cả cậu nhận lại chỉ là sự hắt hủi của cậu bạn kia, cùng ánh nhìn thích thú hoặc khinh bỉ của bạn bè xung quanh. Câu chuyện như vậy tôi đã gặp nhiều trên báo đài, nhưng khi nghe những lời kể từ chính người bạn bên cạnh mình, sự đột ngột của cảm xúc vẫn khiến tôi cạn lời. Tôi bất ngờ bởi ở một đất nước như Thái Lan, nơi mà phẫu thuật chuyển giới đã trở thành cả một nền công nghiệp và những người chuyển giới đóng vai trò quan trọng trong ngành dịch vụ, những người thuộc giới tính thứ ba vẫn bị coi là “kỳ dị”, và bị tước đi quyền được tôn trọng, sống yên ổn và yêu thương như ở nhiều nơi khác.

Khi tôi hỏi bây giờ cuộc sống của cậu thế nào, cậu ấy chỉ trả lời rằng “Mình quen rồi!” Cậu ấy đã quá quen với ánh nhìn soi mói của mọi người, nên đã học cách tự yêu bản mình, và đã tự tin múa những điệu múa dân tộc rất dẻo, bất chấp ai cười ai nói xung quanh. Cả ba cậu bạn trở thành cây văn nghệ của trường, có mặt trong hầu hết các sự kiện lớn, và thường thích thú khoác lên mình những bộ váy áo điệu đà để được là chính mình trên sân khấu. Sự can đảm và tự tin ấy khiến tôi thực sự ngưỡng mộ và cảm phục! Có mấy ai trên đời đủ dũng cảm sống thật với chính mình như thế? Có lẽ vì mạnh mẽ là sự lựa chọn duy nhất các cậu ấy có, nên dù là trong công việc, cuộc sống, hay quan hệ với bạn bè (và cả chúng tôi), các cậu ấy đều sốnghết mình và không hề câu nệ.

Dẫu vậy, sâu thẳm trong lòng, cậu bạn của tôi vẫn có một khao khát được chấp nhận và yêu thương. Ước mơ lớn nhất của cậu ấy là được sang Mỹ, nơi mà theo lời cậu là vùng đất của tự do, nơi cậu được lắng nghe, tôn trọng và thuộc về. Ở đó, cậu mong tìm được một người hiểu và yêu cậu và sống một cuộc sống như bao người khác. Đó là những suy nghĩ rất đỗi bình thường bởi con người, ai chẳng khao khát được yêu? Đơn giản vậy thôi, nhưng với những người như cậu bạn tôi sống ở vùng quê ấy, ước mơ mãi chỉ là ước mơ.

Sau ba năm không gặp lại, tôi tình cờ nhìn thấy facebook của cậu bạn ấy cùng vài bức ảnh khiến tôi mỉm cười. Cậu ấy giờ đã là sinh viên đại học ở Mỹ, và đang sống hạnh phúc bên một người bạn trai. Tôi mừng cho cậu ấy, và nhớ lại một ngày mưa ba năm trước khi nhóm chúng tôi trở lại Thái Lan cho một hội thảo. Cậu bạn ấy lặn lội mưa gió đến trò chuyện rất lâu, kể về việc chú cậu đề nghị bảo lãnh đưa cậu sang Mỹ vào năm tới. Khi phải ra về, cậu cố nấn ná ở lại và tặng cho chúng tôi mỗi đứa một nhành hoa nhựa cậu tự làm. Tôi rất trân trọng tình cảm chân thành, trong sáng giữa chúng tôi dù thời gian quen biết nhau thật ngắn ngủi. Có những người thoảng đi qua đời nhau nhưng để lại nhiều dấu ấn không bao giờ phai như thế đấy!

--

Love podcasts or audiobooks? Learn on the go with our new app.

Get the Medium app

A button that says 'Download on the App Store', and if clicked it will lead you to the iOS App store
A button that says 'Get it on, Google Play', and if clicked it will lead you to the Google Play store